Nội dung chính
Giới thiệu: Nắng cuối năm và những ký ức không phai
Những tia nắng vàng cuối năm luôn gợi lên một cảm giác vừa ấm áp vừa nặng trĩu kỷ niệm. Khi mặt trời hạ thấp, ánh sáng xuyên qua những tán cây, màu xanh biếc của bầu trời hòa lẫn mùi hương lúa chín, khiến trái tim tôi lặng lẽ thở dài.

1. Ký ức thời thơ ấu: Năng động trong những ngày chuẩn bị Tết
Hồi còn bé, tháng giáp Tết là mùa bận rộn nhất trong làng. Mẹ tôi cùng các bà, các cô đi trồng cải, cà, sửa sang cửa nhà, rồi lại gieo những bông hoa xanh‑đỏ‑tím‑vàng để chờ ngày Tết. Đôi khi tôi còn được tham gia cày cấy, xới đất, ngắm lúa chín vàng ươm trải dài tới chân trời. Hương lúa thơm ngát hòa lẫn mùi nắng giòn tan trên mái nhà liêu xiêu, làm tôi cảm thấy tim như muốn bật lên.
2. Khi làng quê đối mặt với xu hướng kinh tế mới
Sau nhiều năm xa quê, tôi quay trở lại và nhận ra sự thay đổi rõ rệt: các ngôi nhà khang trang mọc lên, hàng rào bê tông kéo dài, đường làng được cải thiện. Những biến đổi này mang lại tiện nghi nhưng đồng thời làm giãn cách giữa những người hàng xóm. Đó là cảm giác hỗn hợp giữa niềm tự hào và nỗi nhớ thương những kỷ niệm xưa.
3. Cuộc gặp gỡ với mẹ – Nơi khởi nguồn của những câu chuyện truyền thống
Trong một buổi chiều tháng mười‑hai, khi nắng hanh, mẹ tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ tràm, pha trà và ngắm những chùm hoa soi nhái rực rỡ. Chúng không chỉ đẹp mắt mà còn là biểu tượng của sự kiên cường. Mẹ kể cho tôi nghe về những năm mất mùa, bão lũ, và cách cộng đồng cùng nhau đắp lại bờ kè, trồng lại hoa. Câu chuyện ấy không chỉ là lịch sử gia đình mà còn là minh chứng cho sức mạnh cộng đồng.
4. Từ kỹ sư nông nghiệp trở về cội nguồn
Với tấm bằng kỹ sư nông nghiệp xuất sắc từ một trường danh tiếng nước ngoài, tôi không thể bỏ qua lời kêu gọi của quê hương. Đứng trên bờ kè mới, nơi năm ngoái bị sạt lở, tôi nhìn thấy thảm cỏ xanh mượt, những chậu hoa mười giờ, sao nhái, vạn thọ nở rộ. Đó là lời nhắc nhở rằng kiến thức và công nghệ có thể giúp chúng ta tái tạo và phát triển nông nghiệp bền vững, đồng thời bảo tồn những giá trị văn hoá.
5. Kết luận: Nắng cuối năm – Cầu nối giữa quá khứ và tương lai
Giờ đây, khi tôi ngồi trước laptop xử lý công việc cuối năm, mắt vẫn thèm nhìn ra những giàn lưới ven sông, cá mòi đang được phơi khô dưới ánh nắng vàng. Mùi cá mặn mòi, hương mứt gừng, xoài khô, và tiếng cười râm ran của người dân là bản giao hưởng của một làng quê đang chuyển mình. Tôi tin rằng, trong vòng mười‑năm tới, làng sẽ tiếp tục phát triển, nhưng những giá trị cốt lõi – tình mẹ, tình làng, và những cánh đồng lúa vàng – sẽ luôn là nguồn cảm hứng bất tận cho bất kỳ ai muốn góp phần vào sự thịnh vượng của nông thôn.
Hãy để nắng cuối năm không chỉ là một mùa, mà còn là lời nhắc nhở chúng ta gìn giữ ký ức, trân trọng hiện tại và hướng tới tương lai.
Hoàng Khánh Duy